GIÂY PHÚT CHẠNH LÒNG

Thảo luận trong 'Thơ văn' bắt đầu bởi Nguyễn Thành Sáng, 21/4/22.

  1. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Thành viên mới
    • 1/6

    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    [​IMG]

    GIÂY PHÚT CHẠNH LÒNG

    Lem luốc, chơ vơ, quảy bị khòm
    Mười xương xẩu nắm đợi chờ thương
    Mặc cho thế sự dòng xuôi ngược
    Lặng lẽ mình ên cạnh mé đường...


    Lão ngồi cúi mặt tợ trầm ngâm
    Thỉnh thoảng bạc phơ lất phất cằm
    Chẳng hiểu vui buồn hay vô cảm
    Ẩn già mưa nắng sạn chai thân


    Còn ở đằng kia những trắng đen
    Lờ mờ các khối lẫn pha đèn
    Vô tư yên tĩnh, bầu riêng biệt
    Bên lấp lánh tràn, chỗ tối om


    Hanh hanh vạt nắng trải lên đường
    Khô khốc bụi làn giỡn cánh phương
    Chẳng thấy cỏ cây và khí lạnh
    Mà sao như thể ngập dày sương!


    Bất chợt nhìn ngay bức ảnh hình
    Lan man trăn trở dạ rung rinh
    Vì đâu dưới bóng hoàng hôn đổ
    Một cánh chim khô vẫn vỗ mình


    Có phải nguyên do thuở thiếu thời
    Chỉ say hưởng lạc với vui chơi
    Tương lai mặc kệ nào ươm hạt
    Để phải giờ đây ngóng chợ đời


    Hoặc quá phũ phàng đối vợ con
    Tình thân chất ngất nỗi căm hờn
    Gói khăn, chốn lạ tìm yên ổn
    Khiến cảnh hôm nay tự kéo đờn


    Hay lòng cao cả phận làm cha
    Nhìn các con yêu vất vả mà
    Há lại cam tâm thành gánh nặng
    Lưng còng, tuổi hạc cố xòe ra?...



    3/9/2019
    Nhất Lang

    (Nguyễn Thành Sáng)
     
    Đang tải...

Chia sẻ trang này